Ngoc Trinh
Ngọc Trinh: “Điều giỏi nhất của tôi là ngoan”
Tự nhận mình là búp bê trong tủ kính, Ngọc Trinh không giấu diếm chuyện hoàn toàn phụ thuộc tài chính vào bạn trai.

Dư luận tỏ vẻ hào phóng và sáng tạo khi phong cho cô rất nhiều “tước vị” như “Hoa hậu ao làng”, “Chân dài não ngắn”… Mặc những lời khen chê, Ngọc Trinh vẫn sống tươi tắn, mỗi ngày đẹp hơn, như thách thức, trêu ngươi những người ghét mình.

Ngọc Trinh  đến đúng giờ hẹn, với âm sắc miền Tây mộc mạc, cười nhiều, thường dừng câu chuyện bất chợt để nhờ phóng viên giải thích câu hỏi, lắc đầu nũng nịu từ chối khi câu hỏi quá riêng tư…

Khóc là mắc mưu người ta

- Gõ tên Ngọc Trinh trên google, chỉ trong 0,19 giây đã cho ra hơn 12 nghìn kết quả với phần lớn là những thông tin và bình luận không mấy tốt đẹp. Chị có biết điều đó không?

- Tôi biết! Tôi chưa bao giờ né tránh chuyện dư luận. Tôi từng khóc và suy sụp rất nhiều. Nhưng bây giờ mỗi ngày của tôi là ngủ, xem phim, làm đẹp, lên mạng đọc những thông tin về mình và… cười. Mọi thứ bình thường rồi!

- Thật sao? Đôi khi mọi thứ bình thường quá sẽ thành bất thường, bởi ít nhất chúng ta còn lòng tự trọng!

- Thời gian đầu không dễ dàng để bình thường đâu. Tôi khóc nhiều, mắt sưng húp. Nhưng bạn bè tôi nói người ta ghen ghét nên muốn tôi đọc những comment nặng nề như vậy, để tôi phải khóc. Tôi mà khóc, là già, là xấu, là mắc mưu họ, họ càng hả hê. Nghe vậy, tôi tỉnh ngộ ra nhiều lắm. Tôi phải sống như đúng tính cách của mình thôi. Bây giờ đọc những comment người ta nói tôi sống nhờ đàn ông thì có hay gì đâu mà khoe khoang, tôi cũng thấy bình thường. Bởi số mình đã vậy, không lẽ mình cãi lại số phận?

- Nhìn vào mối quan hệ của chị với Vũ Khắc Tiệp, chị có nghĩ mình giống búp bê đặt trong tủ kính?

- Ý chị nói tôi được đặt đâu thì ngồi đó phải không? Tôi cũng thấy vậy. Tôi chiều theo ý Tiệp nhiều lắm. Con người tôi thụ động, không có Tiệp dẫn dắt thì sẽ cũng mặc kệ. Làm theo ý Tiệp cũng có nhiều cái lợi mà (Cười).

Lúc trước tôi không sống phụ thuộc vào công việc vì có bạn trai lo. Nhưng khi trở lại với nghề, tôi có nhiều hợp đồng với phần lợi nhuận cao hơn trước đây. Nên tôi thấy theo Tiệp, chiều theo ý Tiệp chẳng có gì phải suy nghĩ cả. Tôi với Tiệp ngoài công việc còn có tình thương. Tiệp thương tôi lắm. Nếu không làm với Tiệp, tôi sẽ không làm với ai khác đâu.

Nhưng tôi cũng nói với Tiệp, rằng anh đừng chăm sóc em quá, lỡ đâu ngày mai, ngày kia, đùng một cái em lấy chồng, sinh con, em không đi làm nữa thì sao? Tôi xác định nghề người mẫu không phải nghề lâu dài. Không đi làm, tôi vẫn sống dư dả vì có bạn trai lo. Tôi đi làm để đỡ buồn thôi. Ở nhà một mình hoài, dễ sinh chán, rồi lại kiếm chuyện, “quậy” bạn trai nữa.

-  Chị nhắc nhiều về người bạn trai lo lắng cho chị về tiền bạc. Từng bị “ném đá” một lần, chị không sợ dư luận lại đánh giá về mình nữa sao?

- Con người tôi có sao nói vậy. Ngay cả cuộc trò chuyện này, tôi cũng năn nỉ Tiệp đừng nhận lời, vì tôi biết mình nói gì người ta cũng ghét. Nhưng tôi không nói khác đi được. Đọc mấy bài phỏng vấn về người nổi tiếng trong giới, thấy họ trả lời hay lắm. Tiệp nói tôi học như họ đó. Họ trả lời khéo, trơn tru. Mà nói thật, tôi không biết có phải họ trả lời hay nhà báo chỉnh sửa giúp, vì nhiều người gặp ngoài đời, tôi thấy họ không thể nói hay như vậy được. Mà họ nói: “Tôi không cần đại gia”, “Tôi là đại gia của chính mình” thì chị có tin không? Tôi không tin. Nói thì ai cũng nói được mà. (cười)

Nhiều khi nằm trong căn phòng rộng thênh thang, tôi nghĩ mình đang sống trong một giấc mơ. Không ngờ, một cô gái nghèo lên Sài Gòn, giờ đã có mọi thứ. Rồi nhiều khi tôi nghĩ, bạn đồng tuổi chưa có ai bằng mình, lo lắng cho gia đình được như mình. Nhưng tôi không nhận mình giỏi, vì tôi biết chỉ khi  nào mình tự làm ra mình mới giỏi. Còn tôi chỉ là may mắn thôi. Điều giỏi nhất của tôi có lẽ là ngoan.

-  Như thế nào là ngoan?


- Yêu một người, chỉ chung thủy với một người. Tôi đi chơi, tới 9h tối là về, không thích đàn đúm, cũng không thích đi uống cà phê. Tôi biết chăm sóc người đàn ông của mình. Ví như anh đi tắm thì tôi sẽ lấy khăn cho anh, xoa bóp cho anh, thỉnh thoảng nấu ăn. Tôi không đòi hỏi quá nhiều. Vậy là ngoan rồi.

Đàn bà đẹp bây giờ nhiều lắm, nhưng kiếm được đàn bà vừa đẹp, vừa ngoan, không dễ đâu. Đàn ông cần người đàn bà đẹp, ngoan và chung thủy. Còn giỏi cũng được mà không giỏi cũng được.

Hạnh phúc khi làm con mèo ngoan ngoãn

-  Chị là con mèo ngoan ngoãn hay bà hoàng trong tình yêu của mình?

- Là con mèo ngoan ngoãn! Bạn trai tôi làm nhiều hơn nói. Một người đàn ông như vậy mới làm cho đàn bà mê mẩn. Chứ họ mê mình, yêu chiều mình quá, mình không có đam mê đâu. Giới người mẫu tụi tôi, đàn ông mà cung phụng quá thì họ chẳng còn sức hấp dẫn nữa.

Tôi hài lòng khi làm con mèo ngoan ngoãn bên người đàn ông của mình. Anh ấy nói gì tôi nghe nấy, không bao giờ gặng hỏi quá nhiều, vì tôi cũng không hiểu công việc của ảnh. Ảnh mua gì tôi nhận nấy. Tôi cũng không đòi hỏi anh phải mua cho em cái này, cái kia.

Bạn trai tôi không bao giờ nói nhớ tôi, chưa bao giờ khen tôi đẹp. Tôi cũng không bao giờ giận, vì tính anh ấy là vậy, miễn sao anh ấy lo cho mình những cái thực tế là được.

-  “Những cái thực tế” đó quyết định bao nhiêu phần trăm để chị lựa chọn một người đàn ông?


- Cái gì cũng có 2 mặt: Tình yêu và tiền. Yêu mà không có tiền thì cạp đất mà ăn à? Nhất là tôi không phải người có công việc ổn định, không thể lo cho mình được, nên tiền bạc rất quan trọng. Đã từng sống cuộc sống quá nghèo, nên tôi sợ nghèo lắm. Nghèo, người ta khinh mình lắm. Hồi nhỏ, nhà cậu và nhà tôi ở gần nhau, nhưng khi nấu ăn, họ đem đồ ăn cho nhà giàu bên cạnh mà không đem qua nhà tôi. Ba tôi chạy xe ôm, người ta đưa tiền, không đưa tận tay mà vứt xuống đất. Tôi không bao giờ quên những chuyện đó. Từ nhỏ tôi đã nghĩ, sau này mình nhất định phải giàu.

Tuy nhiên, lựa chọn một mối quan hệ thì cả hai phải có tình cảm. Nếu chỉ cần tiền thì tôi đã đi làm chuyện khác rồi. Nghề người mẫu cám dỗ nhiều lắm.

-  Có bao giờ chị phải rơi vào hoàn cảnh nhắm mắt một lần cho xong, miễn là có tiền?


- Chưa. Tôi ham tiền nhưng không dùng mọi cách để kiếm tiền. Tôi còn phải chừa một phương lấy chồng chứ. Đối với tôi, cái gì vừa đủ là được. Tôi cũng kén đàn ông lắm. Đàn ông phải cao hơn tôi, tài giỏi và tôn trọng phụ nữ, chứ không phải chỉ biết vứt tiền ra rồi coi thường mình.

-  Phải thừa nhận càng về sau chị càng yêu người giàu hơn. Giàu có phải là tiêu chí đầu tiên để chọn bạn trai của chị?

- Tôi chia tay những người yêu trước không phải vì tiền mà vì họ còn trẻ quá, nên chưa biết nghĩ xa. Họ thương tôi, lo cho tôi, nhưng không lo cho gia đình tôi, tôi cũng không chịu. Người bạn trai bây giờ thương tôi, lo lắng và hiểu ý lắm. Gặp người khác, khi bạn gái có scandal như vậy đã lấy cớ chia tay rồi. Tôi nghĩ, nếu được tôi sẽ gắn bó suốt đời với anh ấy.

Anh ấy khiến tôi thay đổi rất nhiều, đến mức nhiều khi tôi cũng bất ngờ khi một người tham vọng, ham giàu như mình, bây giờ lại suy nghĩ khác. Miễn chúng tôi quan tâm, chia sẻ, chăm sóc nhau là hạnh phúc rồi.

Nói vậy thôi, chứ tôi cũng không dám nói trước. Đàn bà đừng nên nghĩ chuyện tương lai, đừng bắt đàn ông nói chuyện tương lai. Sống nay chết mai, thôi thì cứ yêu đi, cầu mong ở hiền gặp lành.

Mong mình mãi ngoan


-  Bây giờ người ta coi trọng nữ quyền. Người phụ nữ nên vừa có nhan sắc vừa thông minh, làm chủ cuộc đời mình. Chị nghĩ sao?

- Đàn bà đẹp và thông minh là tốt. Nhưng không thông minh cũng chẳng sao. Tôi thích đàn bà đẹp và ngoan thôi. Và tôi ước tôi cứ ngoan hoài như vậy, đừng hư. Giỏi hay không giỏi, với tôi không quan trọng.

Ai cũng muốn độc lập, nhưng tôi chưa độc lập được thì phải chịu thôi. Bây giờ tôi chưa có công việc nào ổn định. Hợp đồng thì lâu lâu mới có một cái, không đủ mua cái giỏ thì làm sao lo được cho gia đình? Tôi phụ thuộc và cảm thấy thoải mái, thấy mình may mắn hơn những phụ nữ khác vì có được người đàn ông thương mình và lo lắng cho mình. Tôi có những người bạn, sau một thời gian tự lập, nói mệt mỏi, muốn có được người đàn ông lo lắng cho mình nhưng lại không tìm được.

Mọi thứ có số hết. Khi chị giỏi, chị sẽ không gặp được những người đàn ông lo lắng cho mình. Khi chị không giỏi thì “ổng” bắt chị lệ thuộc và cho chị gặp người đàn ông che chở cho chị. Tôi đi coi bói, người ta nói số tôi là số hưởng, có muốn tự lập cũng không tự lập được.
  
-  Chị có nghĩ đọc những lời này, nhiều phụ nữ sẽ bĩu môi? Chị có sợ đối diện với người phụ nữ thông minh?


- Tôi có ưu điểm riêng của tôi!

-  Chị tự hào về mình, còn những người trong gia đình chị thì sao?


- Gia đình yêu thương và rất hiểu tôi. Bây giờ tôi về quê như cô Thắm về làng vậy. Người ta khều khều tôi, nói, ê, con gái Bảy Tòng nè. Nghe vậy, cha mẹ tôi phải tự hào chứ. Đứa cháu tôi ở nhà cũng vậy, bạn bè tới nhà là nó chỉ hình tôi nói: “Út tao đó, Út tao là hoa hậu đó”.

-  Sống giữa sự xa hoa, giàu có này, cảm giác của chị như thế nào?

- Khi có được căn nhà đầu tiên, 3 đêm liền tôi không ngủ. Khi làm dấu đóng chủ hộ tên Trần Thị Ngọc Trinh, tôi sung sướng lắm. Tôi nghĩ đơn giản là lên Sài Gòn kiếm tiền trả nợ, xây nhà cho ba mẹ rồi lấy chồng. Không ngờ cuộc đời lại cho mình được tất cả những điều này. Tất cả là do bạn trai mang lại, tôi cảm ơn số phận may mắn của mình.

-  Ngọc Trinh có sợ mất đi cuộc sống hiện tại của mình không?


- Tôi đã nói rồi, tôi không sợ mất sự nổi tiếng, vì nghề người mẫu với tôi không quan trọng. Tôi chỉ sợ mình xấu đi. Lẽ ra hôm nay tôi không gặp chị đâu, vì tôi mới mọc cái mụn trên trán nè.

Hồi trước, tôi từng thần tượng nhiều người mẫu, nhưng khi gặp họ ngoài đời, tôi sinh ra thất vọng. Tôi sợ những người gặp tôi có cảm giác như vậy, nên lúc nào ra đường cũng phải đẹp. Đi ngủ tôi cũng phải đẹp. Tôi rất mê đầm ngủ, nên mua đầm ngủ nhiều lắm. Đi ngủ tôi phải mặc đầm đẹp, ngồi trước gương ngắm mình, dưỡng da, vuốt lại chân mày, lấy son dưỡng thoa môi, cười thiệt đẹp rồi mới ngủ.

Cảm ơn chị!

Ngọc Trinh: Yêu tôi tốn kém lắm chứ bộ!
"Yêu tôi tốn kém lắm chứ bộ, nhưng tôi là người yêu ai thì yêu sâu đậm đàng hoàng, ai lo cho tôi thứ gì tôi đều biết ơn vì điều đó, chứ tôi không vì có một người đàn ông khác giầu có hơn, lo lắng cho mình tốt hơn thì mình lại bỏ họ…"

Chính tôi là người dẫn mẹ sau về cho ba đấy!

PV: - Tại sao cô lại chọn cho mình một con đường riêng biệt, đầy rẫy thị phi và hình ảnh … (xin lỗi) có phần rẻ mạt?

Ngọc Trinh: - Tôi thấy rất tự tin về body của mình. Tôi cũng nhìn dáng của những người mẫu rồi, không phải ai cũng được nuột nà như tôi. Ví dụ khi mặc đồ kín thì 2 cô người mẫu đều đẹp như nhau, nhưng khi cởi đồ chỉ còn đồ lót thì sẽ có 1 cô đẹp còn 1 cô xấu.

Bản thân nhiều cô người mẫu da trắng nhưng trắng không đều, cho dù họ có đi tắm trắng hay dưỡng da như tôi. Còn riêng tôi lại trắng đều từ trên xuống dưới, từ trước ra sau chỗ nào cũng một mầu da như vậy hết, ngay cả vòng 3 là nơi dễ nứt hay nhăn da nhất thì cơ thể tôi vẫn rất ổn định. Tôi tự tin nhất với vòng mông và eo của mình, còn ngực thì bây giờ nhiều người có, hoặc họ làm lại nên mình cũng thấy nhiều.

PV: - Ba mẹ chị nói gì khi thấy con gái mình khoe thân như vậy?

Ngọc Trinh: - Không! Mẹ chỉ biết khen đẹp thôi, không kêu ca gì hết. Mẹ còn nói từ khi tôi quyết định trở thành nữ hoàng nội y, vì lúc trước tôi cũng hay chụp áo cưới, áo dài, dạ hội, mẹ còn nói “con chụp những đồ mát mẻ một tí như đồ lót đẹp hơn cả những đồ cứng”.

PV: - Mẹ chị là một người tân tiến, cởi mở?

Ngọc Trinh: - Đây là mẹ sau (tức là mẹ kế - pv), mẹ sinh ra tôi đã mất trước rồi, 6 tuổi mẹ sau mới về. Mẹ đẻ tôi khi sinh tôi rất khó, bác sĩ chỉ cho chọn 1 là mẹ hoặc con thôi, ba tôi thì chọn mẹ (nước mắt tràn mi). Nếu là tôi, tôi cũng chọn mẹ nhưng mẹ đã chọn tôi, vì cứu tôi mà mẹ chết.

6 năm sau, ba tôi mới cưới vợ. Chính tôi là người dẫn mẹ sau về cho ba đấy!

PV:- Vì sao chị biết câu chuyện về người mẹ ruột của mình?

Ngọc Trinh: - Khi tôi chừng mười mấy tuổi, ba và mọi người kể lại. Vì lúc đó, mọi người cứ hỏi: Có nhớ mẹ, thương mẹ không? Tôi nói: Không! Từ đó, ba dặn: Sau này có ai hỏi thì phải nói là có thương mẹ, yêu mẹ. Mẹ vì con nên mới mất.

Nhưng thật lòng tôi không có ấn tượng gì về mẹ đẻ, tôi chỉ biết thương người mẹ sau thôi.

PV: - Chị làm mai mẹ kế cho ba mình thế nào?

Ngọc Trinh: - Hồi nhỏ, tôi đi chơi bán đồ hàng với các bạn. Tôi vô vườn hái lá chơi đồ hàng thì vô đúng nhà mẹ sau. Mẹ lại thích con nít nên tôi chơi với mẹ. Tôi quen mẹ một thời gian rồi tôi mới nói: Ba con đẹp trai lắm! Mẹ con mất rồi, mẹ về làm mẹ con nghe. Thế là mẹ về. Về quen biết ba, rồi qua lại và thương ba tôi. Mẹ đã thương tôi trước sau đó mới đến thương đến ba.

PV: - Ba chị và mẹ kế thương nhau bao lâu thì cưới?

Ngọc Trinh: - Tôi không nhớ nhưng cũng không lâu lắm đâu, chắc khoảng 6 tháng. Hôm đám cưới ba, chị ba khóc không cho đám cưới, 2 anh trai tôi cứ lầm lầm lì lì.

Ngày mẹ về làm dâu, mẹ ở trong nhà tôi luôn. Sáng sớm mẹ dọn dẹp nhà cửa, lo cơm nước cho cả nhà, sau đó mẹ về nhà ông ngoại chăm nom cơm nước cho ông, bà ngoại thì mất rồi chỉ có ông ngoại với mẹ và em mẹ, nhưng tại tính mẹ hay lo, nên cái gì mẹ cũng phải tận tay mẹ chăm sóc thì mới an lòng. Tối ngủ ở nhà nhưng cứ sáng là mẹ cứ chạy giữa nhà tôi và bên lo cho ông ngoại. Ông ngoại cũng rất thương tôi nha, số tôi cũng rất may mắn, mất người mẹ ruột nhưng bù lại được người mẹ này rất tuyệt vời.

Chị gái dí tôi, nói: Tại mày mà mẹ chết

PV: - Chị thương mẹ sau như vậy, các anh chị có cự nự chị không?

Ngọc Trinh: - Chị ba tôi hay thấy tôi lo lắng cho mẹ sau nhiều quá, bảo: Mày lo cho bà ấy nhiều quá, mẹ ruột sanh mày ra mà không được nhờ.

Nghĩa là các anh, chị nhà tôi không có ai thương mẹ sau, chỉ có tôi thương mẹ thôi. Tôi nghĩ mấy anh, chị tôi lớn nhưng suy nghĩ không được sâu lắm! Người ta bỏ cuộc sống sung sướng, lấy ba mình nghèo khổ vầy, mình nói cảm ơn còn không hết.

PV:- Khi nhỏ, anh chị em trong nhà trách móc sự ra đời của Trinh làm mất đi người mẹ ruột không?

Ngọc Trinh: - Dạ có! Lúc mẹ chưa sanh tôi ra, nhà tôi rất giàu. Sau khi mẹ mất, nhà tôi cứ lụi dần. Tôi ra đời, anh hai (sinh năm 1980 -pv) không trách móc cũng không thương tôi, còn chị gái tôi bình thường không sao, nhưng cứ thấy bạn bè hàng xóm có con gấu bông hay có chiếc xe đạp mới, chị lại dí tôi nói: Tại mày mà mẹ chết, tao mới không có được. Tôi cũng tủi lắm!

PV:- Đến khi nào thì chị không còn bị trách móc về cái chết của mẹ đẻ nữa?

Ngọc Trinh:- Chắc từ lúc tôi lên Sài Gòn, họ cũng lớn nên biết suy nghĩ hơn. Bây giờ thì anh em tôi thương nhau nhiều lắm! Bản thân tôi cũng lo cho tất cả mọi người trong gia đình nên họ dành tình thương cho tôi nhiều hơn.

Tôi đã có nhà tại Sài Gòn dù có xa trung tâm một chút, nhà rộng 100 m2, gia đình anh chị tôi đều về ở chung, mỗi phòng cũng rộng 50m2. Còn ở quê, tôi đã xây được nhà cho ba mẹ ở rồi, giờ ruộng đồng mẹ cho người ta mướn để cấy, mẹ chỉ chăm ba. Tình cảm của các anh chị tôi đối với mẹ cũng đỡ hơn, không còn ghét bỏ, hằn học như lúc xưa nữa.

PV:- Mẹ kế chị có sinh con với ba chị không?

Ngọc Trinh: - Không có sinh thêm. Tôi rất thích có em bé, đòi mẹ đẻ em hoài nhưng mẹ bảo: sợ đẻ xong không thương con chồng nữa, nên mẹ không đẻ. Mẹ rất tuyệt vời!

PV:- Có khi nào chị lý giải tại sao các anh chị trong gia đình lại ghét bỏ mẹ kế vậy không?

Ngọc Trinh: - Tại lúc ba cưới mẹ sau về, trong đầu óc anh chị chỉ có người mẹ trước thôi, nên ghét người mẹ sau lắm. Và nghĩ ba sẽ bớt thương tụi tôi mà chỉ thương mẹ. Nhưng mẹ sau đều chiều chuộng tất cả mọi người, mẹ không đánh, không lớn tiếng mắng con chồng, còn nếu anh chị không nghe thì mẹ không nói nữa.

PV:- Đồng lương giáo viên của mẹ kế và tiền kiếm được từ chạy xe ôm của ba chị có đủ nuôi cả nhà 6 miệng ăn không?

Ngọc Trinh:- Lấy ba thì lúc đó mẹ cũng không còn làm cô giáo nữa, mẹ về phụ ông ngoại canh đồn điền và ông trả tiền cho mẹ. Tiền ba mẹ kiếm được không bao giờ dư đồng nào vì 4 đứa chúng tôi ăn hết rồi. Chị cứ thử nghĩ xem, nhà có 4 đứa đang tuổi ăn tuổi lớn, cơm không còn ăn rào rào nữa là. Thế nên, hôm nào ba chạy xe được 50 ngàn đồng thì nhà có thịt ăn còn ba chạy xe không được thì chỉ có cơm với canh thôi.

PV:- Có khi nào chị thấy ba mình than khổ không?

Ngọc Trinh: - Không! Ba tôi là một người không biểu lộ cảm xúc ra bên ngoài, thương con cũng không để cho con biết. Tôi biết ba rất thương tụi tôi, làm tất cả mọi việc để cho con ăn học, không muốn con đi làm bất cứ việc gì, việc chị ba (sinh năm 1982-pv) đi phụ cơm cho dì là chị ấy muốn chứ ba không bao giờ ép. Tính ba rất đàn ông.

Từ nhỏ tới lớn tôi không bao giờ thấy ba ốm đau gì hết, chỉ cảm sơ sơ thôi. Còn người ốm bệnh là 4 đứa chúng tôi, đứa nào cũng sống chết một lần hết. Năm 12 tuổi gì đó tôi bị sốt xuất huyết tưởng chết, lúc đó nguyên tỉnh Trà Vinh bị dịch này, các bệnh viện không có đủ giường nằm nữa. Tôi thì sốt quá, ba ôm tôi vào lòng, nói: “Chúa ơi! xin cho con của con lây bệnh qua con đi, con chịu hết cho” khi đó tôi sốt cao, nhưng vẫn nghe thấy hết.

Rồi một lần, tôi thấy ba chạy xe ôm, người ta đưa tiền cho ba mà không đưa tận tay, tiền bị rơi xuống đất, người ta không lượm mà ba cuối xuống lượm. Tôi đã không cần biết sau này lớn lên mình làm gì nhưng nhất định mình phải cho ba một cuộc sống thật tốt.

Rồi có những đêm mẹ về bên ngoại chăm nom ông bệnh, tôi nằm cạnh ba, đêm nghe bụng ba kêu “o o” vậy đó, ba nhịn đói để nhường cho 4 anh em tôi ăn, 4 đứa ăn dữ lắm. Chính những cái đó là động lực cho tôi bật lên.

Bạn bè rủ tôi đi làm nghề massage

PV:- Và chị đã “bật lên” như thế nào?

Ngọc Trinh: - Động lực khiến tôi quyết tâm lên Sài Gòn kiếm tiền là vì ba bệnh nhưng lại giấu tụi tôi. Một lần tôi đi chợ, mọi người nói “ba mày té (xỉu), mày có hay không?”. Tôi về hỏi, ba nói “đâu có, tao đói quá rồi tự nhiên ngất đi, tao không biết gì hết”, tôi hỏi mẹ, mẹ nói ba thiếu máu não.

Khi đó tôi chỉ nghĩ trong đầu là giờ mình làm gì để kiếm tiền, lúc này, anh hai và chị ba tôi lên Sài Gòn đi làm rồi.

Con gái dưới quê tôi muốn có tiền xây nhà hoặc trả nợ cho ba mẹ toàn phải lấy chồng Đài Loan hoặc Hàn Quốc, nhắm mắt lấy đại, con gái miền Nam hay sống vì cha mẹ là vậy. Tôi thấy mình không thể vậy được, dù khi đó tôi mới 16, trong đầu chưa định hình mình sẽ làm gì để kiếm tiền. Sau khi lên Sài Gòn 1 năm, tôi bắt đầu kiếm tiền gửi về cho ba mẹ, nói ba mẹ không được làm gì hết, vì khi này ba tôi vẫn chạy xe ôm.

Nhớ lại gia đình chỉ thấy nghèo là nghèo, những bữa cơm ăn không đủ no, ngủ mà trời mưa phải lấy thau hứng tùm lum, ba mẹ cứ phải bắc thang lên luồn những bọc ni-lông để cho khỏi nhiễu (mưa dột)

PV:- Tỉ lệ phụ nữ tỉnh Trà Vinh làm gái mại dâm, kết hôn với người nước Đài Loan, Hàn Quốc khá cao, bản thân chị có những suy nghĩ “tặc lưỡi” … trả hiếu ba mẹ không?

Ngọc Trinh:- Không! Mấy người bạn cũng rủ tôi lên Sài Gòn làm gái massage, nhưng tôi không làm. Lúc đó gia đình tôi rất nghèo, với ba mẹ của những người khác thì bắt con mình đi lấy chồng Đài Loan, Hàn Quốc nhưng ba mẹ tôi không hề.

Chuyện con gái quê tôi lấy chồng nước ngoài chỉ khi ba mẹ muốn, ba mẹ họ khóc lóc trước mặt, nói: “Con lấy đi, ba mẹ khổ quá rồi” thì họ phải lấy thôi. Nhưng ba mẹ tôi nói: “Nghèo cho sạch, rách cho thơm. Ba mẹ cực khổ mấy cũng được.”

Tôi lên Sài Gòn và theo anh trai học pha chế đồ uống trong CLB Bi-da, tại đây anh Tiệp thấy tôi, xin anh hai tôi cho làm nghề người mẫu tại công ty, nhưng anh tôi dữ lắm. Anh nói: “Thà làm chỗ nào đó có anh, có em”. Sau này, anh Tiệp thuyết phục 7, 8 lần thì được. Tôi vô nghề được 1 tháng là thi siêu mẫu rồi, tôi được giải Siêu mẫu ăn ảnh, lúc đó tôi cao 1m66 thôi.

PV:- 17 tuổi, thân hình chị đã được đẹp thế này chưa?

Ngọc Trinh:- Đẹp rồi, lúc đó có vòng 1 rồi nhưng vòng 3 chưa bự như bây giờ, vòng 3 càng ngày càng vuông lên, tôi mê nhất vòng 3 của mình, chứ vòng một bây giờ thì ai cũng sửa cho to hết, mình có lớn cũng không thấy thích.

PV: - Có bao giờ chị tự hỏi, tại sao mình không bị “sảy chân” … làm gái không?

Ngọc Trinh: - Có chứ! Con gái mới lên Sài Gòn nhiều cạm bẫy lắm nhưng không biết sao tôi lại vậy. Tại sao trong đâu tôi luôn có ý nghĩ là mình phải tốt hơn những đứa bạn ở quê mình, và tôi tin là cuộc đời sẽ đối tốt với tôi, cũng có thể mẹ tôi thiêng, phù hộ cho tôi.

Giờ mỗi lần về quê, mọi người nể tôi lắm. Tôi còn nhỏ không cần phải lấy chồng Đài Loan mà vẫn lo được cho ba mẹ, vẫn xây nhà cho ba mẹ ở nữa.

Yêu tôi tốn kém lắm chứ bộ!

PV:- Hiện giờ chị vẫn giúp đỡ tiền bạc cho gia đình mình?

Ngọc Trinh:- Cũng chỉ gửi cho ba mẹ 5 hay 10 triệu thôi, vì mỗi lần người trong gia đình bị bệnh là tôi lo hết rồi, số tiền này chỉ là tiền ba mẹ ăn xài ở dưới quê.

Còn các anh chị mình, tôi tạo cho mỗi người một công việc. Chị ba bán shop đồ, anh tư làm tiếp thị cà phê, anh hai tiếp thị nhớt, nói chung là đủ sống. Nếu con cái anh chị bệnh thì họ tôi cũng phải giúp.

Làm nghề người mẫu cũng thất thường, có khi 1 tháng tôi trúng show chụp hình đồ lót, đi tiệc… thì 1 tháng kiếm được 7, 8 ngàn đô nhưng có tháng thì không. Cũng tại tôi không đi diễn trên sàn catwalk, chỉ chụp hình thôi. Nhưng nói chung, cuộc sống của tôi có bạn trai giúp đỡ.

PV:- Bạn trai chị có biết hoàn cảnh gia đình chị?

Ngọc Trinh:- Bạn trai tôi là người nước ngoài nên tôi cũng chỉ kể sơ sơ thôi. Anh ấy cũng tội nghiệp tôi vì nhỏ nhất trong nhà mà phải lo lắng nhiều thứ. Anh ấy có biết ba mẹ tôi rồi. Mỗi lần về đây thăm tôi thì cả gia đình cùng đi ăn với nhau, nhưng người nước ngoài đâu biết nói tiếng Việt, chỉ “ừ à” thôi.

PV: - Bạn trai chị có giúp chị xây nhà cửa cho ba mẹ chị không?

Ngọc Trinh:- Tất nhiên chứ! Bấy giờ tôi làm sao có đủ tài chính để lo được hết tất cả những thứ đó.

PV:- Chị và bạn trai hiện tại yêu nhau lâu chưa?

Ngọc Trinh: - Người yêu mới thì khoảng 1 năm nay thôi. Tôi may mắn vì cứ yêu một ai thì họ lại giúp đỡ tôi 1 phần nào đó. Nói chung, những người bạn trai đến với tôi đều đồng cảm với sự thiếu thốn và nghèo khó của gia đình, họ đều giúp đỡ tôi.

PV:- Chị yêu từ năm bao nhiêu tuổi?

Ngọc Trinh: - Tôi yêu từ năm 17 tuổi, bạn trai đầu tiên của tôi là người Việt Nam. Anh ấy hay ghen tuông trong khi tính tôi thì hiền, không lăng nhăng, ít đi chơi, không thích xã giao, đi diễn xong rồi thì về nhà. Vì vậy, tôi bực lắm!

PV:- Còn người thứ 2 có phải là giám đốc Vũ Khắc Tiệp?

Ngọc Trinh:- Tại sao ai cũng hỏi tôi có phải là người yêu của Tiệp không nhỉ? Tôi không nói nữa đâu.

PV:- Chị quen bạn trai hiện tại như thế nào?

Ngọc Trinh:- Một lần đi chơi với bạn rồi quen biết nhau, đơn giản lắm. Ảnh cũng hơn bốn mươi tuổi rồi. Khi đó, tụi tôi toàn nhắn tin, không gọi điện vì anh nói gì tôi cũng chỉ “yes or no” thôi.

Tôi có học tiếng Anh ngay từ lúc lên Sài Gòn nhưng lại không có năng khiếu về ngôn ngữ, gặp người lạ là bị khớp, không nói được. Tôi thấy mình nói gì bạn trai cũng hiểu, bạn trai tôi đùa: em nói chắc chỉ có mình anh hiểu chứ không ai hiểu hết.

PV:- Anh ấy yêu chị vì chị xinh đẹp, chân dài?

Ngọc Trinh:- Đó là điều đầu tiên. Tới bây giờ thì anh ấy nói vì tôi đáng yêu, nhìn ngu ngu khờ khờ quá. Bạn trai tôi nói anh ấy yêu nhất khi tôi cố diễn đạt điều gì đó mà anh làm như không hiểu, xong rồi tôi cáu, tôi quơ tay chân loạn lên. Còn thì, anh ấy thấy tôi là người giản dị. Tôi không phải là một cô gái lúc nào cũng bắt bạn trai chiều, cái gì tôi làm được thì tự làm, đó là cái anh ấy thích ở tôi.

PV:- Sao chị chọn đúng người đàn ông thành đạt để yêu vậy?

Ngọc Trinh:- Nghèo chắc không yêu đâu. Nói đùa vậy nhưng đúng là tôi thích những người đàn ông chững chạc, bản lĩnh và thành đạt. Họ hiểu tâm lí và biết chiều. Ngay như những người đàn ông trẻ giầu có tôi cũng không thích vì họ không có chiều sâu.

Bạn bè tôi có bạn trai trẻ tuổi, cũng mua những đồ đắt tiền cho bạn gái nhưng tôi thấy họ chỉ coi bạn gái như một bình hoa, trang sức mà thôi. Họ chỉ thích tụ tập những nơi ồn ào, náo nhiệt như bar, vũ trường… Tôi thích 1 người tình cảm, thực sự thương tôi, hiểu, lo lắng cho gia đình tôi.

PV:- Có khi nào chị nghĩ những người đàn ông chững chạc kia cũng chỉ lợi dụng thoả mãn sắc đẹp của chị thôi không?

Ngọc Trinh:- Con gái đẹp bây giờ rất nhiều, nếu họ muốn chuyện đó thì chỉ cần bỏ tiền chút đỉnh ra là được mà. Yêu tôi tốn kém lắm chứ bộ, nhưng tôi là người yêu ai thì yêu sâu đậm đàng hoàng, ai lo cho tôi thứ gì tôi đều biết ơn vì điều đó, chứ tôi không vì có một người đàn ông khác giầu có hơn, lo lắng cho mình tốt hơn thì mình lại bỏ họ. Tôi không phải là người đứng núi này trông núi khác. Tôi chỉ chia tay khi mối quan hệ tình cảm có vấn đề mà thôi.

PV:- Một ngày chị chi tiêu bao nhiêu tiền mà chị kêu “yêu chị tốn kém”?

Ngoc Trinh:- Tiêu thì không nhiều, mỗi lần đi cà phê tôi chỉ đi với Quỳnh Thư và anh Tiệp thôi. Mà đi với anh Tiệp thì anh ấy trả rồi, đi với riêng Quỳnh Thư thì Thư thích share cho vui. Xài lặt vặt thì không nhiều, nhưng tôi có mua đồ.

PV:- Nhìn vào chị bây giờ, đồ trang sức, quần áo cũng chỉ đến hơn chục ngàn thôi chứ mấy?

Ngọc Trinh:- Tôi không thích đeo trang sức nhiều. (Chỉ vào chiếc đồng hồ) đây là bạn trai tôi tặng, cái này có mấy ngàn à, còn chiếc nhẫn là tôi đeo phong thủy vì tôi xài tiền nhiều quá, bà thầy bói nói là đeo để chặn lại, không thì ra hết .

Còn quần áo thì tôi xài đủ dạng, từ hiệu đến đồ thường đều dùng hết. Cái túi Chanel cũng 6.000 đô thôi. Tôi chỉ tốn kém ở sinh nhật mình, mỗi lần sinh nhật là tôi đổi xe hơi. Hiện giờ tôi đang đi xe Audi A4.

PV:- Còn mỗi show chụp hình thời trang, hay đi dự tiệc chị được trả 3000 USD?

Ngọc Trinh:- Cũng tùy, không phải lúc nào mình cũng được vậy! Nhưng tôi vui vì khi bước chân vào nghề này, được mọi người biết đến mình nhiều hơn. Tôi thích nghề này từ nhỏ rồi, được lên báo chí và có cơ hội đi nhiều hơn, còn tiền thì cũng kiếm vừa đủ thôi.

PV:- Làm việc với Vũ Khắc Tiệp từ năm 17 tuổi, sau một thời gian “đường ai nấy đi” vì giận dỗi trong chuyện tình cảm, giờ đây quay lại làm việc với anh ấy, chị cảm thấy thế?

Ngọc Trinh:- Khác thiệt! Hợp đồng nhiều, ra đường nhiều người biết đến mình hơn cũng thích lắm. Họ thấy mình là gọi “nữ hoàng đồ lót đó”, hoặc là “xinh quá, nhìn chị ấy ở ngoài xinh hơn trong hình” nghe mình cũng thấy thích.

Cảm ơn Ngọc Trinh  về cuộc trò chuyện này!